Chuyện Bếp | Làn Cói và Cọng Rau

viết bởi Ducan Nguyen

Kể chuyện đi chợ

Bữa rồi xách làn đi chợ, cái tướng thì lôi thôi, mình dừng lại mua chút cùi dừa. Chị bán dừa hỏi cái làn cói kia dùng để làm gì, với con mắt đầy ngạc nhiên. Mình chỉ biết từ tốn đáp rằng làn dùng để đựng đồ đi chợ mà thôi. Rồi mắt chị sáng lên, cười bảo thế thì đỡ tốn túi nilon nhỉ. Có lẽ hình ảnh mọi người tay không đi chợ, sau đó tay xách nách mang các loại túi nilon đỏ xanh đã trở nên quen thuộc, để rồi cái tướng mình xách làn đi chợ nó lạ quá hay sao đó. Lâu rồi đi mua lạc thì chị bán hàng vẫn cố cho lạc vào túi thay vì đổ vào làn của mình, vì sợ bẩn chỗ hoa thiên lí trong đó. Mình không trách chị, không cho túi thì mất lòng khách, vả lại cái túi đâu có đáng là bao.

Chiếc Làn và Cọng Rau

Bữa khác mình có vào cửa hàng rau sạch mua chút hoa quả về nấu xôi. Mình thì hay thủ sẵn túi vải trong balo (thói quen mới tập được vài tháng) nên dặn bạn bán hàng khỏi đưa mình túi làm chi. Mà bạn ấy cứ dí túi vào tay mình, còn mình thì cứ đẩy ra rồi cười thảo mai nhẹ nhàng, trả lại túi cho bạn ây. Mà bạn ấy lo bị khiển trách hay sao mà cứ dí, còn mình cứ đẩy. Được vài hồi thì bạn bỏ cuộc. Thực ra thêm chút nữa là chắc mình xả xả bài “Tác hại của túi nilon 101” rồi. Chỗ cửa hàng mình hay mua thì họ cũng quen với tính kì của mình nên trừ phi mình mở lời xin túi, không thì họ sẽ cho rau củ vào làn hoặc túi vải mình mang theo.

Thay đổi thói quen thì đâu có dễ, vì cái túi nilon nó tiện vậy cơ mà. Bạn mình nhiều người cũng bảo rằng họ có nhiều nỗi lo khác lên thôi nhắm mắt cho qua dù họ đủ hiểu rằng tác hại của túi nilon đến đâu. Bận thì cũng bận thật đấy nhưng rồi tự nhủ, cố thêm chút, dần già thành thói quen, mọi chuyện ắt sẽ thấy tự nhiên mà thôi.

Có thể bạn sẽ thích

ĐỂ LẠI BÌNH LUẬN

%d bloggers like this: